Category Archives: Bài viết hay

Hãy quý những gì mình đang có

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện:

Có một anh chàng tên là Tiếc, mới 15 tuổi, anh ta yêu một cô nàng cùng tuổi. Bố mẹ của anh chàng này biết, họ tìm cách ngăn cản mối tình đó. Họ cấm anh ta ra khỏi nhà, họ chửi mắng, thậm chí là đánh đòn anh ta. Chàng Tiếc căm ghét bố mẹ mình, anh coi họ như kẻ thù và tìm mọi cách đối phó với họ. Anh ta thấy tình yêu bị cấm đoán thật là một cơn ác mộng, anh ta ước được dắt tay cô nàng đến một nơi nào đấy ko có bố mẹ mình, để cả 2 tận hưởng hương vị của tình yêu.

1/ Cho đến một ngày, cô nàng kia bỏ anh ta ra đi, anh chàng khổ đau vật vã. Lúc này anh ta bỗng thấy rằng, tình yêu, dù trong điều kiện bị cấm đoán, vẫn còn hạnh phúc vì mình còn được yêu, còn được sở hữu người mình yêu. Continue reading

Chấp nhận sự thật: Cuộc sống vốn dĩ không công bằng

Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng như chúng ta mong muốn. Một lần, một người bạn đã hỏi tôi: “Ai nói cuộc sống công bằng, và ai bắt nó phải công bằng?” Cô ấy đã đặt ra một câu hỏi hay, và nó làm tôi nhớ lại điều mình đã được dạy khi còn bé: “Cuộc sống vốn dĩ không công bằng”. Đó là một sự thật không thể chối cãi, và chấp nhận được nó đồng nghĩa với một sự thấu hiểu vô cùng lớn.

Một trong những sai lầm mà nhiều người trong chúng ta hay mắc phải là thái độ phán xét đối với cuộc sống. Chúng ta mất quá nhiều thời gian để phàn nàn, chỉ trích những bất công trên đời, những điều chưa hoàn thiện của cuộc sống, rồi từ đó cảm thấy thương hại cho chính mình hoặc người khác. Chúng ta muốn cuộc sống phải thế này hay thế khác với chúng ta. Không bao giờ có chuyện đó, bạn ạ! Chúng ta phải tự mình hòa hợp với cuộc sống chứ không thể bắt nó hòa hợp với chúng ta. Vả lại, cuộc sống không hề có chủ tâm làm như vậy.

Chấp nhận cuộc sống theo đúng bản chất của nó sẽ giúp chúng ta có thái độ đúng đắn trước những bất công. Cuộc sống vốn không hoàn hảo và làm cho nó hoàn hảo là thách thức dành cho tất cả chúng ta. Chấp nhận điều này, bạn ẽ cảm thấy lòng mình thư thái hơn trước bất kyhf sự việc nào xảy ra trong cuộc sống, dẫu nó không như ý bạn.

Tuy nhiên, thừa nhận cuộc sống vốn bất công không có nghĩa là chúng ta không làm gì để cải thiện cuộc sống của mỗi người nói riêng và thế giới nói chung, mà đó chính là bước đầu tiên để chúng ta có hành động đúng đắn để cải tạo thế giới quanh ta.

Tất cả đều là chuyện nhỏ – Richard Carlson

Những con khỉ không hỏi tại sao

Có một câu chuyện xưa lắm, xưa đến nỗi anh không nhớ là ai đã kể cho anh nghe và lúc nào, chỉ nhớ là nó liên quan đến vài con khỉ, một cái chuồng, một trái chuối và một bình chữa lửa.

Em xây một cái chuồng rộng cỡ cái phòng ngủ, và lùa năm con khỉ vào một phía. Phía còn lại em để một trái chuối. Rồi em cầm bình chữa lửa đứng đợi. Khỉ thì thích ăn chuối, nên không sớm thì muộn, một trong những con khỉ sẽ bắt đầu chạy về phía trái chuối. Khi nó làm như thế, em lấy bình chữa lửa xịt vào những con khỉ còn lại. Thay trái chuối mới nếu cần, và lặp lại quá trình này. Continue reading

Cách đối phó với những đồng nghiệp “gây khó chịu”

Mấy hôm trước tự nhiên mò vào Spam folder của Gmail thấy có bài viết này khá hay, copy lên blog chia sẻ với mọi người. Có vẻ như tình trạng này khá phổ biến nhỉ? :rolleyes:

Thời gian bạn làm việc tại công ty có thể còn nhiều hơn thời gian bạn ở nhà. Vì vậy, môi trường công ty gần như là ngôi nhà thứ hai của bạn, và đồng nghiệp là những thành viên trong gia đình ấy. Tất nhiên, trong đại gia đình đó sẽ có những người làm bạn dễ chịu và ngược lại. Thế bạn đã biết cách ứng phó với những thành viên gây phiền hà này chưa? Continue reading

“Một nghề cho chín còn hơn chín nghề”

Tự nhiên lại nhớ đến blog của Thái nên vào & đọc được 1 bài khá thú vị. Nó đã giúp “chỉnh đốn” lại phần nào tư tưởng của mình trong thời gian khó khăn này :(

người ta nói, cách tốt nhất để ăn một con voi, là ăn một miếng thịt của nó mỗi ngày. ngẫm lại chuyện học, chuyện làm, mình thấy đây là một lời khuyên có lý. tri thức thì bao la vô tận, không thể nào ngày một ngày hai nắm bắt hết được, mà phải có thời gian, kế hoạch và phương pháp.

có thời gian nghĩa là phải kiên nhẫn và tập trung, ví dụ như muốn ăn một con voi, phải dành ra 3 tháng liên tục. có kế hoạch nghĩa là phải biết mình đang ở đâu và phải làm gì tiếp theo, ví dụ như bây giờ là đang ăn cái đầu, tiếp theo sẽ ăn cái mình của con voi.

có phương pháp nghĩa là phải biết lên kế hoạch, làm thế nào để thực thi kế hoạch trong thời gian dự tính, ví dụ như ăn voi thì phải biết cách xẻ thịt nó ra, biết cách ăn, phải biết con voi thì cái gì ngon, cái gì dở, cái gì cần tập trung ăn kỹ, cái gì bỏ đi cũng được.

trong ba yêu cầu này, cái khó nhất là phương pháp. riêng cách (tự) học, thì trường đại học đã dạy, vấn đề ở đây là không biết nên tập trung học cái gì. lúc này thầy cô, bạn bè, những người đi trước…sẽ là những người chỉ đường tốt nhất.

một kinh nghiệm khác mình rút ra được là đối với lĩnh vực tự nhiên, muốn học xa, học sâu, thì phải bắt đầu từ những môn khoa học cơ bản, trong đó toán là bắt buộc.

những năm đầu đại học, mình đã không hiểu được yêu cầu quan trọng này, nên hết sức lơ là trong việc học toán, hậu quả là những ngày này, mình phải bắt đầu học lại các món lẽ ra phải vững rồi.

nhiều lúc mình tự hỏi, học những thứ này có phí thời gian không? trong khi các bạn xung quanh thì đổ xô đi học MBA, thì mình lại ngồi cặm cụi học đại số tuyến tính, học lý thuyết số, học lý thuyết xác suất & thống kê…mình cũng không biết nữa.

dẫu vậy, mình không hiểu được chuyện, chỉ mới làm trong ngành vài năm, mà có một số bạn đã cảm thấy chán, “muốn gác kiếm”, chuyển sang làm kinh doanh hay các vị trí quản lý trung gian, không còn làm kỹ thuật nữa.

mình cũng muốn học về kinh doanh và quản lý, nhưng cái cảm giác chưa nắm vững những kiến thức và kỹ năng nền tảng của cái nghề mình được đào tạo và làm việc bấy lâu nay làm cho mình rất khó chịu.

mỗi lần nghe một bạn lập trình viên kêu chán lập trình sau 3-4 năm làm việc, là mình lại cảm thấy có gì đó rất bứt rứt. kiểu như leo núi, chưa lên đến đỉnh, mà đã vội xuống. đối với mình thì đây mới chính là phí phạm thời gian.

vậy thế nào là lên đến đỉnh, cái gì là nền tảng? mình nghĩ đó là: hiểu hết ngọn ngành và có thể áp dụng tốt những mảng kiến thức của một chương trình đào tạo khoa học máy tính ở các trường đại học.

đây là một nhiệm vụ rất khó, nhưng làm được. làm thế nào thì mình sẽ từ từ trao đổi, dựa trên kinh nghiệm học tập của mình. điều mình muốn nhấn mạnh ở đây là: có cần thiết không?

tôi làm lập trình, thì chỉ cần biết C, Java, .NET hay Ruby, Python là đủ thôi, chứ cần gì phải học về database, operating system hay là networking? tôi làm mạng thì chỉ cần biết TCP/IP, có thêm cái bằng CCNA là tốt rồi, chứ cần gì phải biết lập trình?

kinh nghiệm làm việc của mình cho thấy đây là tư duy sai lầm. biết nhiều hơn bao giờ cũng có lợi, giúp cho công việc đơn giản và dễ dàng hơn rất nhiều

ví dụ một lĩnh vực mà mình biết chắc là nếu học nó, sẽ đem lại nhiều lợi ích, đó là machine learning, nói nôm na là dạy cho máy tính biết cách tự học những kiến thức mới hay nhận dạng được những pattern trong mớ dữ liệu hỗn độn khổng lồ.

cách đây vài năm, mình có mở một công ty, công ty mình có làm một phần mềm chống spam, và phần mềm này chỉ sử dụng một tí xíu kỹ thuật của machine learning thôi, nhưng đã tỏ ra cực kỳ hiệu quả so với các phần mềm không sử dụng kỹ thuật này.

machine learning cũng được đánh giá là kỹ năng số 1 mà bất kỳ nhà tuyển dụng nào cũng muốn ứng viên của họ phải có. cũng phải thôi, với lượng dữ liệu và thông tin khổng lồ được tạo ra mỗi ngày, kẻ nào hiểu được chúng nói gì thì kẻ đó sẽ là người chiến thắng.

quay lại việc các anh kỹ sư máy tính bỏ việc sau khi ra trường vài năm. mình nghĩ đôi khi, chính môi trường làm việc, phải leo cao thì lương nó mới cao, đẩy người ta vào tình thế phải từ bỏ chuyên môn khi chưa đủ độ chín.

mình nghĩ đây cũng là một điểm mà người làm quản lý cần phải chú ý: lương bổng và quyền lợi là một hàm của năng lực và hiệu quả công việc, chứ không phải của chức vụ hay vị trí.

nhìn xung quanh, mình thấy rất khó tìm được ai đó có hơn 10 năm kinh nghiệm làm việc liên tục trong một lĩnh vực kỹ thuật nào đó. cao nhất chỉ là 5 năm.

mình cũng đi làm hơn 5 năm rồi. và mình nghĩ bây nhiêu thời gian chỉ đủ để biết là mình đang thiếu kiến thức và kỹ năng nào, cần phải học thêm cái gì, để làm việc cho tốt hơn.

vả lại, bạn nào cũng học MBA, về làm sếp hết, thì các bạn quản lý ai? những bạn mới ra trường, làm được 3-4 năm khác? rốt cuộc toàn những bạn không có kinh nghiệm và không đủ kiến thức làm việc với nhau.

hậu quả là cái gọi là “nền CNTT VN” toàn phải đi mua đồ của nước ngoài về xài, bởi trong nước không tự sản xuất được, nguyên nhân chính là không có thợ lành nghề. bao nhiêu ngân hàng ở VN sử dụng phần mềm nước ngoài? ngay cả FPT, một công ty tự xem là đi đầu ở VN về công nghệ, nhưng khi thành lập ngân hàng, họ vẫn phải bỏ tiền ra mua phần mềm của Ấn Độ.

nhiều bạn cho rằng, và mình đồng ý, do chúng ta còn non trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm. vậy hà cớ gì khi mới làm việc có vài năm, chưa đâu vào đâu, lại chuyển chuyên môn?

Nguồn: Dương Ngọc Thái’s blog

Vậy nên bây giờ mình sẽ phải lên kế hoạch, đầu tư thời gian, tiền bạc để làm một cái gì đó mới được :( (